Tôi có thể cung cấp những công cụ nào cho con mình để giúp con vượt qua lo âu khi biểu diễn?
Vậy hãy nhìn nhận lo âu đúng với bản chất của nó. Lo âu bản thân nó là cách cơ thể chúng ta nói: “Tôi đang sợ hãi.” Tôi cảm thấy sợ hãi, và tôi cảm thấy sợ hãi vì sự phán xét của xã hội — rằng tôi sẽ làm hỏng mọi chuyện. Thường thì có điều gì đó đang diễn ra bên trong họ.
Một điều chúng ta hiện nay đã hiểu là cơ thể thực sự cần một chút lo lắng để giúp tâm trí hoạt động ở mức cao nhất. Nếu chúng ta chỉ bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh, cơ thể sẽ không chuẩn bị cho một sự kiện căng thẳng — một buổi biểu diễn, một sự kiện thể thao, chơi nhạc cụ, đứng trên sân khấu, hoặc bất kỳ hoạt động nào đòi hỏi sự tập trung cao độ. Chúng ta cần một chút căng thẳng bên trong để đạt được tiềm năng cao nhất của mình.
Vấn đề là khi nó tăng tốc đến mức khiến cơ thể chúng ta không thể chịu đựng nổi.
Giúp trẻ em hiểu những gì đang xảy ra với cơ thể chúng về mặt sinh lý — những gì đang diễn ra bên trong cơ thể chúng — là một cách rất hiệu quả để hỗ trợ chúng. Chúng ta có các trạng thái tâm lý khác nhau: chiến đấu hoặc bỏ chạy, tê liệt hoàn toàn, và vùng lý tưởng nơi chúng ta được kích hoạt nhưng không bị quá tải.
Điều này liên quan đến khái niệm “cửa sổ dung nạp” mà Tiến sĩ Dan Siegel đề cập. Nếu cửa sổ dung nạp của tôi hẹp, một tình huống căng thẳng có thể nhanh chóng đẩy tôi vào trạng thái căng thẳng cao độ. Vì vậy, chúng ta cần dạy con cái (và chính mình) cách mở rộng cửa sổ dung nạp để có thể vượt qua các sự kiện căng thẳng mà không bị quá tải.
Có những chiến lược giúp mở rộng khoảng thời gian đó — ví dụ như các bài tập thở sâu hoặc kỹ thuật thư giãn. Gần đây tôi đã đọc một cuốn sách thú vị có tựa đề Hãy làm những việc khó khăn. Nó đề cập đến tầm quan trọng của cuộc trò chuyện nội tâm của chúng ta trong những khoảnh khắc khó khăn: “Đừng thất bại, đừng làm hỏng việc” là cách suy nghĩ tập trung vào lo lắng. Ngược lại, những lời tự nhủ như “Bạn có thể làm được điều này” hoặc “Bạn có thể làm được điều khó khăn” sẽ hiệu quả hơn nhiều.
Khi chúng ta cố gắng kìm nén suy nghĩ — như “đừng làm hỏng chuyện” — chúng ta thực sự trở nên dễ dàng nghĩ về chính điều mà chúng ta đang cố tránh. Ví dụ: “Đừng nghĩ về một con voi hồng.” Ngay lập tức chúng ta sẽ nghĩ về nó. Nghiên cứu cho thấy rằng khi chúng ta kìm nén suy nghĩ, chúng ta dễ dàng rơi vào chúng hơn.
Thay vì nói “Đừng làm hỏng”, việc chuyển sang “Tiếp tục” hoặc “Tiếp tục tiến lên” sẽ hiệu quả hơn. Trong thể thao, người ta dạy: “Tiếp tục, tiếp tục, tiếp tục”, nghĩa là tiến về phía trước thay vì quá tập trung vào một sai lầm.
Đây là những chiến lược ban đầu. Tình huống càng phức tạp, chúng ta càng cần nâng cao kỹ năng của mình cho phù hợp. Tuy nhiên, thường thì việc giúp con cái hiểu rằng chúng đã đạt được mức độ cao — và rằng mức độ cao hơn đòi hỏi những kỳ vọng thực tế — sẽ giúp chúng điều chỉnh tâm lý. Chúng vẫn có thể phấn đấu trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình mà không cần phải hoàn hảo.