Đây là câu hỏi của Michelle:
“Làm sao để ngăn con tôi khỏi bị ảnh hưởng bởi sự lo lắng của tôi?”
Đó là một câu hỏi hay. Ý nghĩ đầu tiên của tôi là nếu bạn phát triển đúng kỹ năng, bạn có thể làm gương cho con mình về những gì bạn đang trải qua và cách vượt qua nó một cách hiệu quả. Hãy đặt mục tiêu thư giãn cho bản thân.
Lo lắng được hiểu rõ nhất là một trải nghiệm cơ thể - nó được cảm nhận bằng thể chất. Trong khi một số người nghĩ rằng đó là "tất cả trong tâm trí", thì thực ra cơ thể bạn đang cảm thấy bị đe dọa. Sự thay đổi quan điểm đó rất quan trọng. Lo lắng không chỉ là một vấn đề sức khỏe tâm thần; đó là cảm giác cơ thể bạn không an toàn.
Một bí quyết là học cách tiếp cận dây thần kinh phế vị - về cơ bản là nhấn phanh cơ thể. Hãy bắt đầu với các bài tập đơn giản và xây dựng các chiến lược ứng phó khi bạn cảm thấy lo lắng. Ví dụ như nghe nhạc êm dịu, tưởng tượng mình đang ở một nơi an toàn (như bãi biển, núi non hoặc phòng ngủ), hoặc sử dụng mùi hương như bạc hà để báo hiệu cho hệ thần kinh bình tĩnh lại.
Tâm trí phản ứng với sự diễn tập tinh thần. Giống như những học viên piano tiến bộ nhờ hình dung việc luyện tập, chúng ta có thể diễn tập tinh thần cả sự lo lắng (khiến nó gia tăng) lẫn các chiến lược xoa dịu (giúp chúng ta điều chỉnh). Nhận biết sự lo lắng và kết hợp nó với hít thở sâu, âm nhạc hoặc mùi hương dễ chịu có thể đưa cơ thể bạn vào trạng thái bình tĩnh hơn.
Bằng cách thực hành và làm mẫu những kỹ thuật này, bạn có thể chỉ cho con cách kiểm soát lo âu. Điều này đặc biệt quan trọng vì lo âu có thể được di truyền cả về mặt di truyền lẫn hành vi học được từ cha mẹ và ông bà. Không có gì phải xấu hổ cả—chỉ là cơ hội để thay đổi thế hệ.
Nếu bạn làm gương tốt trong việc giải quyết lo lắng, bạn không chỉ giúp ích cho bản thân mà còn trang bị cho con bạn những kỹ năng suốt đời để xử lý một trong những thách thức lớn nhất hiện nay đối với cả trẻ em và người lớn.