Câu hỏi tiếp theo: Làm thế nào để tôi giúp con trai tự điều chỉnh việc sử dụng điện tử khi cha mẹ khác cho phép không giới hạn thời gian?
Đó là một câu hỏi tuyệt vời. Khi bạn đối mặt với các phong cách nuôi dạy con khác nhau, điều quan trọng cần nhận ra là bạn có thể sẽ không thể tác động đến những gì xảy ra ở nhà của người còn lại.
Cố gắng cạnh tranh với môi trường đó hoặc hạn chế chúng có thể phản tác dụng. Trên thực tế, một đứa trẻ có thể thích môi trường có ít giới hạn hơn vì chúng cảm thấy dễ dàng hơn.
Vì vậy, điều quan trọng là tránh chỉ trích người cha/mẹ còn lại. Trẻ em rất nhạy bén với những động thái đó, và điều đó có thể tạo ra căng thẳng hoặc đẩy chúng đi theo con đường dễ dàng nhất.
Thay vào đó, hãy tập trung vào mối quan hệ của bạn với con cái. Ảnh hưởng của bạn đến từ sự gắn kết nhiều hơn là chỉ từ các quy tắc.
Dành thời gian cho con cái. Hãy ngồi với con khi con làm bài tập về nhà, trò chuyện và tạo cơ hội để tương tác ý nghĩa. Ví dụ, bạn có thể nói: “Bố/mẹ sẽ ngồi ở bàn làm việc, con có muốn ngồi cùng không?” hoặc “Chúng ta hãy dành thời gian nói chuyện nhé.”
Thay vì cố gắng kiểm soát môi trường bên ngoài, hãy tập trung vào những gì bạn có thể kiểm soát trong chính ngôi nhà của mình. Bạn cũng có thể cùng con tham gia vào quá trình này bằng cách hỏi ý kiến của con: “Khi con ở đây, mẹ/bố muốn tập trung vào những điều này. Con thấy sao?”
Điều này giúp tạo sự đồng thuận thay vì kháng cự.
Cũng quan trọng là phải chấp nhận rằng mỗi nhà sẽ có những kỳ vọng và môi trường khác nhau. Đó là một thực tế trong các tình huống nuôi dạy con chung.
Bạn càng cố gắng kiểm soát những gì xảy ra ở nơi khác—đặc biệt là khi không có mối quan hệ hợp tác nuôi dạy con cái vững chắc—thì càng kém hiệu quả.
Trừ khi có những lo ngại nghiêm trọng về an toàn, cách tiếp cận tốt nhất của bạn là tập trung vào những gì bạn có thể tác động: mối quan hệ của bạn, môi trường xung quanh bạn và những tương tác tích cực bạn tạo ra với con bạn.